Cuối đời nhà Hán, triều đình thối nát, thiên hạ đại loạn, anh hùng nổi lên cát cứ khắp nơi. Ba anh em Lưu, Quan, Trương bụng có chí cứu dân cứu nước, hiềm vì lực mỏng cho nên mãi mà vẫn còn long đong lận đận, bốn biển không nhà. Một lần họ lưu lạc đến vùng đất nọ. Thấy cảnh trí ở đây xác xơ, dân tình rách rưới, Lưu Bị mới hỏi mấy người dân đang làm ruộng bên đường: - Thưa bá tánh! Chẳng hay quan cai trị ở đây thế nào? Một cụ ông chống cuốc, thưa: - Bẩm sứ quân! Quan của chúng tôi tài lắm ạ! Trương Phi mở to mắt hổ, tò mò hỏi: - Tài như thế nào? Cụ già thưa: - Bẩm! Quan chúng tôi có tài ca ngợi. Ngài nói về lịch sử triều đại nhà Hán hay lắm, hào hùng lắm. Khổ nỗi... - Khổ nỗi làm sao? - Quan Vân Trường cũng vuốt chòm râu dài, buộc miệng. Cụ già nuốt nước bọt, rồi lấy lại hơi, nói tiếp: - Khổ nỗi...từ khi ngài trị nhậm đến nay, dân chúng chẳng được nhờ gì cả. Lại còn thường xuyên phải lao dịch và quyên góp đủ thứ.... Lưu Bị dậm chân, than: - Tài ấy có mà tài...ăn hại!...