CÓ NHÀ ĐÂU MÀ NHỚ
Tại phòng 203, trại dưỡng lão. Trong phòng có ba cụ lần lượt tên là: Bắc, Trung, Nam. Cụ Bắc và cụ Trung được con cháu gửi vào đây. Còn cụ Nam thì vốn là người vô gia cư được trại đón về để chăm sóc.
Vì sống xa nhà, thường ngày cụ Bắc và cụ Trung hay thẩn thờ
nhớ con nhớ cháu. Những lúc như thế, hai cụ thường ngồi trò chuyện và tâm sự với
nhau cho khuây khoả nổi lòng.
Thấy cụ Nam suốt ngày cứ vui vẻ hát ca vô tư lự, hai cụ lấy
làm ngạc nhiên lắm.
Trong một lần ngồi tâm sự, cụ Bắc nói:
- Tại sao cái lão Nam ấy lại vô tâm đến thế nhỉ? Chẳng thấy lão nhớ nhà bao giờ cả?
Cụ Trung cũng đồng quan điểm:
- Ừ nhỉ! Lão ta hát suốt ngày, cứ như là ca sĩ đang luyện giọng
ấy. Thật là kỳ lạ?!
Một bữa, khi không còn nén nổi tò mò nữa, hai cụ bèn hỏi cụ Nam:
- Chúng tôi ai cũng nhớ nhà. Tại sao lại không thấy ông nhớ
nhà bao giờ vậy?
Cụ Nam nghe xong, liền cười khanh khách mà rằng:
- Hai ông hỏi lạ chửa? Tôi thì làm gì có nhà để mà nhớ kia chứ.
Nhận xét
Đăng nhận xét