NÀNG DÂU BẤT TRỊ

 Cô gái kia rất hỗn, nói năng với ai cũng chỉ trống không mà chẳng hề có đầu đuôi, xuôi ngược gì cả.

Đến lúc đã về nhà chồng rồi mà cô ta vẫn thế, chứng nào tật nấy, thậm chí là ngày càng bá đạo hơn xưa.
Một bữa nấu cơm xong, cô ta đứng trên nhà, nói vọng xuống:
- Ăn cơm đây!
Bố mẹ chồng ngồi ở nhà dưới, ngơ ngác nhìn nhau. Bà vợ hỏi:
- Nó nói với ai thế ông nhỉ?
Ông bố lắc đầu, cay đắng:
- Tôi chịu! Nó có nói tên ai đâu mà biết.
Hai ông bà cũng muốn trả lời lắm, nhưng chỉ sợ cô con dâu nói là không phải gọi mình thì lại đâm ra tẽn tò, mất mặt.
Trên nhà, giọng cô con dâu lại vang lên như tiếng loa truyền:
- Có ăn không thì bảo!...
Mặc dù đã giận đến tím mặt, nhưng hai ông bà vẫn ngồi im thin thít để xem sự thể thế nào.
Vẫn là cái giọng the thé, chua loét của nàng dâu bất trị. Nhưng lần này thì có vẻ giận dữ hơn:
- Nói với hai người đấy!
Đến nước này thì ông bố không thể nhịn thêm được nữa, bèn vỗ bàn, hét lớn:
- Này! Nói cho mà biết. Ở cái nhà này không ai có tên là "Hai người" đâu nhá!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TÌM NGƯỜI NGU NHẤT THẾ GIAN

CÀNG OAI - CÀNG NGU

CHỮA BỆNH NGỨA