TRẢ ĐỒNG XU CHO TAO
Sơn và Đông vốn là đôi bạn cùng xóm. Hai đứa trẻ suốt ngày quấn
quýt, chơi đùa với nhau. Đông tính tình rộng rãi, chẳng bao giờ chấp nhặt ai
chuyện gì cả. Ngược lại, tính Sơn nhỏ mọn, hay để bụng. Hễ chuyện gì không vừa ý
thì cậu ta cứ ghim mãi trong lòng, ngàn năm không phai.
Trong một lần đùa nghịch, Đông vô tình làm rơi đồng xu của
Sơn xuống ao bèo. Bị mất đồng xu, Sơn vật nài, khóc lóc mãi, Đông dỗ dành kiểu
gì cũng không được.
Người lớn thấy vậy thì ai cũng cười, vì cho rằng đó chỉ là những trò nghịch ngợm thường tình của con trẻ.
Rồi tuổi thơ cũng qua.
Đến tuổi trưởng thành, Đông lấy vợ và lập nghiệp ở nơi xa. Từ
đấy hai người bạn bặt tin nhau.
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, chẳng khác nào bóng câu qua
cửa sổ.
Ông Đông lúc này đã ở tuổi cổ lai hy, cái tuổi gần đất xa trời.
Lá rụng về cội, những tháng năm còn lại, ông quyết định chuyển về quê sinh sống
để gửi nắm xương tàn.
Hàng xóm, láng giềng đều đến chơi và để mừng cho ông.
Trong lúc mọi người đang vui vẻ trò chuyện thì bổng đâu ông Sơn xuất hiện như từ trên trời rơi xuống. Ông đứng đó như trời trồng giữa nhà, đầu tóc bạc phơ, râu dài tới rốn.
Nghĩ là người bạn nối khố đến để hàn huyên tâm sự sau mấy chục
năm trời xa cách, ông Đông vui mừng kéo ghế mời bạn ngồi xơi nước.
Nào ngờ ông Sơn chỉ trừng trừng nhìn ông như đang nhìn quân
thù quân hằn và đáp lại bằng một giọng đầy giận dữ:
- Không nước với nôi gì cả! Có trả đồng xu cho tao không thì bảo?!
Nhận xét
Đăng nhận xét