HAI BÔNG LÚA
Mùa lúa chín, đứa bé tung tăng theo ông ra thăm đồng. Gió xuân
phe phẩy, hương lúa thơm nồng ngan ngát thoảng đưa. Cả cánh đồng như một tấm thảm
màu vàng trãi dài vô tận.
Đứa bé thích thú chạy nhảy, vui đùa bên những bông lúa vàng
tươi, mãi mê đuổi theo những con cào cào, châu chấu đang bay nhảy loạn xạ trên đồng. Chợt nó dừng lại bên một bông lúa ngẩng cao như trổ cờ, miệng ríu rít:
- Ôi! Bông lúa này mới ngạo nghễ làm sao!
Người ông bước đến bên cháu, giải thích:
- Đó là một bông lúa lép cháu ạ! Vì nhẹ cho nên nó mới trổ cờ như vậy đấy.
Rồi ông cầm một bông lúa khác lên, nói:
- Cháu xem! Đây là một bông lúa chín. Vì hạt mẩy cho nên nó trĩu nặng chứ không cao vống lên như bông lúa kia. Cháu hãy nhớ là: "Hạt lép thì ngẩng lên, hạt mẩy thì cúi xuống" nhé!
Đứa cháu mở to mắt thơ ngây, nghe như nuốt lấy từng lời ông và lặng im suy nghĩ.
Trên đường về, người ông xoa đầu cháu và nói thêm:
- Bông lúa chín cũng giống như người có kiến thức, họ cúi đầu
khiêm nhường. Còn bông lúa lép kia chẳng khác nào những kẻ dốt nát, lúc nào cũng tỏ ra cao ngạo, tự cho rằng ta đây là tài giỏi hơn người vậy.
- Bông lúa lép thật đáng ghét. Còn bông lúa chín thì thật đáng khen ông nhỉ?
- Phải rồi cháu yêu!
Đứa bé ngước nhìn ông, đầy vẻ hàm ơn:
- Ông ơi! Hôm nay theo ông đi thăm đồng. Không những được ngắm đồng lúa chín vàng, mà cháu còn được ông dạy cho một bài học hữu ích nữa đấy ạ!
Nhận xét
Đăng nhận xét