Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2024

KHÁM MẮT

  Anh nọ bước vào phòng khám và nói: - Mắt tôi chẳng hiểu bị sao mà nhìn ai cũng chỉ thấy nhỏ như con kiến riệng thôi bác sĩ ạ? Bác sĩ liền dẫn anh ta đến trước tấm gương: - Bây giờ thì anh thử soi mình trong gương xem sao? Anh ta nhìn vào gương rồi reo lên: - Ôi! Trong gương là một con khủng long siêu to, siêu khổng lồ bác sĩ ạ!... Bác sĩ gật gù, rồi kết luận: - Nhìn người khác thấy nhỏ như kiến riệng. Còn nhìn mình thì lại thấy to như khủng long. Như vậy là anh bị mắc bệnh oai nặng rồi nhé!

HỌC LÀM GÌ NỮA

  Trong lớp học lái xe, giáo viên nói: - Khi lái xe, ngoài việc chấp hành luật lệ ra, các bạn còn phải chú ý đến văn hóa giao thông nữa. Hãy nhớ là trong bất cứ trường hợp nào, tuyệt đối cũng không được bấm còi inh ỏi! Một học viên cắt đầu đinh ngồi ở cuối lớp, nghe thấy vậy liền đứng lên bỏ ra ngoài. Giáo viên hỏi với theo: - Này anh kia! Anh không định học nữa sao?... Anh ta hằn học đáp: - Tôi cứ tưởng lái xe thì được bấm còi thoải mái tràn cung mây. Có thế thì mới oai, mới thích, mới thỏa được cái chí bình sinh. Bây giờ mà không được bấm còi thì còn học để làm gì nữa!...

ỈA KHÔNG RA CŨNG TỨC

 Anh nọ có tính hay tức. Chỉ cần không vừa ý là tức. Chuyện của mình cũng tức, chuyện của người cũng tức. Thậm chí là chuyện chẳng liên quan gì cũng tức. Vì thế mà nhiều người bị anh ta tức mà chẳng hề biết là mình bị tức chuyện gì cả. Một bận anh ta vào toilet để đi vệ sinh. Do bị táo bón cho nên ị mãi mà không được. Vừa đau vừa tức, anh ta điên tiết hét toáng cả lên. Chị vợ hoảng hồn, ghé tai vào, hỏi: - Này! Anh làm gì trong ấy mà la hét ầm ĩ thế? Tiếng anh chồng vọng ra: - Tao đang tức! - Vì sao lại tức? - Chị vợ lại tò mò hỏi. - Vì... ỉa... không ra! - Anh ta vừa rặn vừa đáp. Chị vợ lắc đầu, lẩm bẩm: "Đến chịu! Ỉa không ra là do mình chứ do ai mà tức. Vô lý đến thế là cùng!"

LÁI XE BẰNG GÌ

  Đứa bé ngây thơ hỏi: - Người ta lái xe bằng còi hả bố? Người bố phì cười: - Lái xe bằng mắt con ạ! Đứa bé vẫn chưa hết thắc mắc: - Vậy tại sao người kia lại cứ bấm còi inh ỏi như thế? Ông bố tặc lưỡi: - À! Đó là vì anh ta bị mù, cho nên mới phải bấm còi như thế để người ta biết mà tránh đó con.

LẤY RIỀNG SẢ

  Anh nọ tuổi chó, tính cũng chó nốt. Hễ không vừa ý chuyện gì là thể nào cũng la hét và chửi bới om sòm, chẳng cho ai một chút thể diện nào cả. Lúc lái xe cũng vậy, cứ bấm còi inh ỏi, cắm ca cắm cảu như chó cắn. Cũng chính vì thế mà chẳng có cô gái nào trong làng chịu lấy anh ta cả. Tính chó thì ai mà mê cho nổi, nói chi là lấy kia chứ. Tam thập nhi lập. Thấy con trai đã ngoài ba mươi tuổi mà vẫn ở không, bà mẹ lo lắng nói: - Hay là mày thử đi xem bói. Hỏi thầy nên lấy tuổi nào thì hợp?! Anh ta đến gặp thầy bói và hỏi: - Tôi tuổi chó. Lấy gì thì hợp? Thấy anh ta bặm trợn, thái độ lại lấc ca lấc cấc, thầy bực mình phán: - Lấy riềng sả!...

ANH NGU VÀ ANH SAY

  Người say không biết mình say. Thậm chí, họ còn nghĩ mình mới là người tỉnh táo nhất. Người ngu cũng không biết mình ngu. Ngược lại, họ còn cho rằng mình tài giỏi hơn bất kỳ ai khác. Nếu mà đem so hai anh này với nhau, thì quả đúng là kẻ tám lạng, người nửa cân vậy. Một bữa anh ngu đang đi trên đường thì chạm mặt anh say. Thấy anh say cứ túm lấy áo mình mà lè nhè, anh ngu bực mình quát: - Biến đi! Đồ say rượu! Anh say loạng choạng lùi lại vài bước, rồi chỉ tay vào mặt anh ngu mà rằng: - Mày là... thằng ngu! ...Ông đây mà...mà lại...thèm say à?... Chạm phải tự ái, anh ngu tức giận nói: - Tao ngu sao lại biết mày say?... Anh say cũng vặc lại: - Thế tao say sao lại biết mày ngu?... Cứ thế, hai anh cãi qua cãi lại, cuộc chiến vô cùng gay cấn, bất phân thắng bại. Mãi sau mới có một anh không ngu cũng không say can hai người ra, rồi rỉ tai mà tỉ tê khuyên nhủ để cho ai về nhà nấy.

DOẠ TI VI

  Anh nọ chuyện gì cũng tỏ ra nhiệt tình lắm, mỗi tội dốt. Mặc dù chẳng hề biết gì về điện tử, nhưng vì thích oai, cho nên anh ta tự nhận mình là thợ sửa ti vi. Có người tưởng thật, bèn mang ti vi đến nhà anh ta để nhờ sửa. Nhìn chiếc ti vi nằm lù lù trước mặt, anh ta hoảng lắm. Nhưng vì đã trót nói khoác, cho nên đành phải nhận liều. Sau khi cắm điện, anh ta vờ nheo mắt ngó nghiêng một lúc, rồi bắt đầu lấy tay vỗ bồm bộp vào cái ti vi, vừa vỗ vừa dọa: - Mày có được không thì bảo!...Được không thì bảo!... Thấy màn hình lúc nãy còn nhấp nháy, bây giờ thì chẳng có gì nữa, người chủ tức giận nói: - Tại sao anh lại phá cái ti vi của tôi như thế? Anh ta đứng chống nạnh, thở hồng hộc mà rằng: - Chiếc ti vi này nó sợ oai tôi, không dám lên hình. Tôi đã dọa nó rồi đấy! Bây giờ ông mang đi thợ khác mà sửa thì chắc chắn là kiểu gì cũng được!...

TAO THỀ

  Người ta nói rằng: Những người hay hứa và thề thốt là những người hay nói dối, không thể nào tin được. Đối với họ, lời hứa chỉ như gió thoảng mây bay, chẳng hề có một chút giá trị hay trọng lượng nào cả. Có anh nọ mỗi lần nói gì cũng chêm vào đằng sau một câu: "Tao thề!" chắc nịch như thế. Người ta đã quen với việc đó, đến nỗi anh ta thề cái gì và thề như thế nào họ cũng chẳng thèm quan tâm nữa. Một bữa anh ta đến nhà bạn và nói: - Này! Con vợ tao nó bỏ nhà đi rồi đấy. Tao thề! Người bạn ngạc nhiên: - Sao lại bỏ nhà đi? Anh ta đáp: - Vì bị tao đuổi. Tao thề! Người bạn lo lắm, bèn gọi điện cho vợ anh ta thì được biết: Vì anh ta lấy trộm tiền của vợ rồi lại nói dối là không lấy. Nên mới bị chị ta báo cáo với bố mẹ rồi đuổi cổ ra khỏi nhà từ hôm qua. Người bạn tắt điện thoại, quay sang chất vấn: - Sao vợ anh lại nói chính anh mới là người bị đuổi? Anh ta cãi: - Nó nói dối đấy. Tao thề!

MA SỢ TAO - TAO SỢ MA

  Người ta thường nói: im lặng là bản lĩnh, còn lớn tiếng là biểu hiện của sự sợ hãi vậy. Anh nọ có việc gấp, phải đi bộ ngay trong đêm. Đoạn đường này vắng, phải đi qua một khu nghĩa địa, lại nổi tiếng là có nhiều ma. Đi được một đoạn, anh ta bắt đầu tim đập chân run. Nghe tiếng bước chân vọng lại từ đằng sau, ngỡ là có ma đang theo mình, tuy đã thần hồn nát thần tính nhưng anh cũng không dám ngoái đầu nhìn lại. Khung cảnh lặng ngắt như tờ, màn đêm thì đặc quánh như mực, chỉ có tiếng côn trùng và ếch nhái kêu vang. Gần đến khu nghĩa địa, anh nắm chặt hai bàn tay lại cho đỡ sợ, bước từng bước dò dẫm trên mặt đường gồ ghề, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Đã mấy lần vấp phải đá, nhưng vì sợ quá mà anh quên cả đau. Anh tưởng tượng ra những bóng ma đang ngồi vắt vẻo trên cành cây và nhìn mình. Tiếng cá quẫy, tiếng ếch nhái nhảy tỏm xuống mương nước gần đó cũng khiến anh liên tưởng đến những hồn ma đang ném đá để hù dọa, trêu ngươi. Nếu cứ tiếp tục im lặng thì sợ đến chết mất. Anh ta bèn n...

ĐỘNG VẬT LƯỠNG CƯ

  Trong giờ sinh học, thầy giáo nói: - Ngoài Trăn, Ếch, Nhái, Kỳ Đà...ra, ai có thể cho thầy biết loài nào là động vật lưỡng cư nữa không? Tiến giơ tay: - Thưa thầy! Con người cũng chính là một loài động vật lưỡng cư ạ! Tiếng cười trong lớp lập tức rộ lên. Thầy giáo giơ tay ra hiệu cho cả lớp trật tự, rồi hỏi: - Vì sao em lại nghĩ như vậy? Tiến hăng hái: - Thưa thầy! Vì con người vừa có thể sống trên cạn, lại vừa có thể sống trong tàu ngầm dưới nước ạ!...

NÓI DAI - NÓI DẠI

  Anh nọ có bệnh nói dai, lúc nào cũng tràng giang đại hải. Sở dĩ như thế vì trong lúc nói, anh ta không thể biết được khi nào thì nên dừng, cho nên mới hết khôn dồn đến dại. Mỗi khi anh lên bục phát biểu, những người ngồi dưới ngủ gà ngủ gật vì chán, thậm chí có người còn mơ liền tù tì một lúc mấy giấc mơ đẹp mà bài nói chuyện vẫn chưa chịu kết thúc. Cũng vì cái tật nói nhiều mà mãi ngoài ba mươi anh ta vẫn chưa thể lấy được vợ. Vốn dĩ con gái chúa ghét những thằng đàn ông ba hoa chích chòe, vì hạng ấy chỉ biết nói chứ chẳng bao giờ được tích sự gì cả. Thế rồi trước sự dục giã của gia đình, anh ta cũng buộc phải đi cưa vợ. Đối tượng lần này là một cô nàng kém anh vài tuổi, cũng thuộc diện ế ẩm trong làng. Trong lúc trò chuyện, rút kinh nghiệm xương máu, anh ta chỉ nói ít thôi, chứ không rông dài như trước nữa. Cô gái tỏ vẻ hài lòng lắm, áng chừng sắp chịu nhận sính lễ đến nơi. Lúc ra về, cô tiễn anh ra tận cửa. Anh ta đắm đuối nhìn đối phương rồi nói: - Em đẹp lắm!... Cô gái mỉm ...

TƯ DUY BỘ LẠC

  Tại một bộ lạc hùng mạnh nọ. Để chứng tỏ mình là một nhà lãnh đạo công tâm, vị tù trưởng nói với các quần thần rằng: - Trong lúc ta xét đoán công việc, tất không thể tránh khỏi những sai sót hay lỗi lầm. Các ngươi phải năng sửa lỗi và thẳng thắn chỉ rõ những yếu kém, khuyết điểm cho ta. Có như thế thì công việc mới mong tốt đẹp, bộ lạc ta mới ngày một trở nên hùng mạnh hơn được! Một tộc trưởng đứng lên, tâu: - Muôn tâu tù trưởng! Ngài nắm quyền sinh sát trong tay, lại có cả quyền định đoạt mọi thứ. Nếu chẳng may làm phật ý ngài, chúng tôi sẽ sống ở đâu và ai sẽ là người đứng ra bảo vệ? Tù trưởng suy nghĩ một lát, rồi nói: - Nếu thế thì ngươi hãy trốn sang bộ lạc khác mà sống vậy! Rồi ngài lại giơ ngón tay lên, dọa: - Nhưng hãy nhớ là đừng có để cho ta bắt được đấy!

THẦY ĐỒ VÀ CON CHÓ

  Con chó nọ có tật hay sủa dai. Một khi đã sủa ai là nó cứ lẵng nhẵng bám theo sủa mãi không thôi. Cho dù người ta có đánh đuổi hay mắng nhiếc kiểu gì cũng chẳng thể nào khiến nó im mồm cho được. Một hôm có thầy đồ đến chơi nhà. Con chó quen thói lại chồm lên mà sủa lồng sủa lộn. Thầy đồ coi như không có nó, cứ im lặng đi thẳng vào nhà mà chẳng nói gì cả. Con chó sủa dai sủa dách một hồi thì áng chừng cũng mệt, bèn tự chui vào một góc vườn nằm nghỉ. Một người thấy thế mới nói với thầy đồ: - Thầy tài thật đấy! Chứ tôi càng cự lại thì nó càng sủa tợn. Thầy đồ đáp: - Là do anh không biết đấy thôi. Đặc tính của loài chó là luôn cho rằng nó đúng. Càng cự lại thì nó càng sủa tợn. Cốt chỉ bảo vệ điều mà nó cho là đúng mà thôi. Anh im lặng, cũng như anh công nhận nó đúng. Một khi đã thắng rồi, lúc ấy tự khắc nó sẽ im lặng mà không sủa nữa! Người kia nghe xong thì lấy làm tâm đắc lắm. Còn về phần thầy đồ thì quả không hổ danh là một bậc túc nho cao kiến vậy.

CHÚ NGỰA VẰN THÔNG MINH

  Ngựa vằn con vì mãi rong chơi mà bị lạc mất mẹ. Chú đang lang thang tìm bầy thì bất ngờ bị hai con chó sói hung dữ lao ra bắt giữ rồi đưa lên một cái hang trên núi. Tại đây có một đàn chó sói rất đông đang ngồi vây quanh một đống lửa bập bùng. Chúng cụng ly với nhau, rồi vừa ăn thịt xông khói, vừa bàn tán sôi nổi về chuyến đi săn ngày mai. Một trong hai con sói áp giải nói với con sói đầu đàn ngồi trên ghế cao nhất: - Muôn tâu đại vương! Chúng tôi đang đi tuần dưới chân núi thì bắt được tên này. Có thể nó là gian tế chăng? Sói đầu đàn là một con sói to lớn và hung dữ. Nó vểnh cặp tai dựng đứng lên, rồi hướng cặp mắt xanh lè như hai tia chớp rạch ngang bầu trời về phía ngựa vằn, đe dọa: - Có phải ngươi là gian tế không? Hãy khai mau! Ngựa vằn sợ hãi đáp: - Tôi bị lạc mẹ cho nên đến đây. Tôi chẳng phải là gian tế nào cả. Sói đầu đàn lại cất tiếng ồm ồm nói: - Tuy mày không phải là gian tế. Nhưng mày là giống ăn cỏ, còn chúng tao là giống ăn thịt. Không bao giờ có thể cùng hội cùng ...

VẸT XANH VÀ CHIM SẺ

  Con Vẹt kia có bộ lông màu xanh cánh trả rất đẹp. Bởi vậy, ngoài cái tài bắt chước giọng nói người khác ra, lúc nào nó cũng tự hào và khoe khoang về bộ cánh sặc sỡ ấy của mình lắm. Một bữa Vẹt xanh vỗ cánh bay vào rừng để dạo chơi. Nó ung dung đậu trên một cành cây cổ thụ rậm rạp, vừa luyện giọng vừa tỉa tót bộ cánh tuyệt đẹp của mình để chuẩn bị cho buổi dạ hội sắp tới. Tình cờ, nó nhìn thấy một chị chim Sẻ cũng đang tíu tít tìm sâu ở một nhánh cây gần đó. Vẹt ta không thèm chào hỏi, chỉ đưa ánh mắt coi thường nhìn chim Sẻ, đoạn nó khoằm cái mỏ cong vều lại, nói: - Này tên chim Sẻ tầm thường bé nhỏ kia! Đi chỗ khác chơi. Nhà ngươi không biết ta là ai hay sao? Chim Sẻ vốn không thích gây sự, lại đang bận bắt sâu nuôi con, nhưng thấy thái độ Vẹt xanh hách dịch quá, nó bèn hỏi lại: - Thế anh là gì mà lại chê tôi nào? Vẹt xanh hắt xì hơi một cái rõ to, rồi tiếp tục nói với giọng khinh khỉnh: - Ngươi không trông thấy ta sao? Vừa đẹp này, lại vừa nói hay này! Còn trông nhà ngươi kìa: ...

AI MẠNH NHẤT

  Xưa nay trong tự nhiên, cá sấu vốn là loài hung thần dưới nước, còn thì hổ vằn vẫn là chúa tể ở trên cạn vậy. Tại một thảo nguyên xinh đẹp nọ. Ở đây bốn mùa hoa nở, cây cối tốt tươi, còn những dòng sông xanh trong thì lững lờ uốn khúc như những dải lụa mềm. Một buổi sáng mùa thu trong trẻo, hổ vằn lửng thửng đi ra bờ sông để sưởi nắng. Nó nằm sóng xoải bên mép sông, lim dim đôi mắt để cảm nhận những tia nắng ngập tràn, những ngọn gió mát lành đang không ngừng mơn trớn khắp cơ thể. Chợt dưới lòng sông có âm thanh ràn rạt nghe như tiếng mái chèo quẩy nước, khiến hai tai nó dựng đứng cả lên. Với giác quan nhạy bén của một loài thú chuyên đi săn mồi, nó phát hiện dưới mặt nước có một cái sống lưng nổi lên trông giống như tàu ngầm đang lừ lừ tiến về phía mình. Và nó nhận ra ngay đó chính là cá sấu chúa. Hổ vằn vội nhỏm dậy và di chuyển ra xa. Nó không muốn đụng mặt với cá sấu chúa hung dữ. Cá sấu tạt vào bờ, nằm chắn ngang vắt vẻo. Nó nhe hàm răng nhọn hoắt như hai cái bàn cào bằng sắ...

BỐ THIÊN HẠ

  Anh nọ cứ nghĩ mình là bố thiên hạ. Thái độ hống hách, trịch thượng lắm. Bao giờ cũng vậy, hễ leo lên xe là anh ta lại bấm còi ầm ĩ, chẳng coi ai ra gì cả. Thật đúng như câu: "Mục hạ vô nhân" vậy. Một bận nhà người bạn mở tiệc, bèn mời anh ta đến để ăn cỗ. Vừa nhác thấy anh ta, người bạn đã hỏi ngay: - Vậy chớ Âu Cơ đâu mà không đến luôn một thể cho vui? Anh ta ngạc nhiên hỏi lại: - Âu Cơ là ai? Người bạn đáp: - Vợ anh chứ còn ai nữa! Anh ta trố mắt, không hiểu: - Tên vợ tôi đâu phải là Âu Cơ?! Anh nhầm với ai rồi. Người bạn mỉm cười, giải thích: - Huyền sử Việt Nam có truyền thuyết "Bọc trăm trứng" nổi tiếng. Cả dân tộc ta được mẹ Âu Cơ sinh ra trong một cái bọc trăm trứng. Mà chồng của Âu Cơ là Lạc Long Quân. Cho nên ông ấy chính là bố thiên hạ vậy. Anh vẫn tự coi mình là bố thiên hạ, vậy chẳng phải vợ của anh là Âu Cơ hay sao?