NÓI DAI - NÓI DẠI
Anh nọ có bệnh nói dai, lúc nào cũng tràng giang đại hải. Sở dĩ như thế vì trong lúc nói, anh ta không thể biết được khi nào thì nên dừng, cho nên mới hết khôn dồn đến dại.
Mỗi khi anh lên bục phát biểu, những người ngồi dưới ngủ gà ngủ gật vì chán, thậm chí có người còn mơ liền tù tì một lúc mấy giấc mơ đẹp mà bài nói chuyện vẫn chưa chịu kết thúc.
Thế rồi trước sự dục giã của gia đình, anh ta cũng buộc phải đi cưa vợ.
Đối tượng lần này là một cô nàng kém anh vài tuổi, cũng thuộc diện ế ẩm trong làng.
Trong lúc trò chuyện, rút kinh nghiệm xương máu, anh ta chỉ nói ít thôi, chứ không rông dài như trước nữa.
Cô gái tỏ vẻ hài lòng lắm, áng chừng sắp chịu nhận sính lễ đến nơi.
Lúc ra về, cô tiễn anh ra tận cửa.
Anh ta đắm đuối nhìn đối phương rồi nói:
- Em đẹp lắm!...
Cô gái mỉm cười hạnh phúc.
Chuyện đáng lẽ đến đó thì dừng. Nhưng vì đã quen nói nhiều, cho nên anh ta lại thêm vào một câu:
- Mỗi tội...vừa lùn vừa hô!....
Cô gái giận tím mặt. Cô lập tức quay lưng và đóng sầm cánh cửa lại, cạch từ nay sẽ không bao giờ thèm nhìn thấy mặt anh ta nữa.
Nhận xét
Đăng nhận xét