THẦY ĐỒ VÀ CON CHÓ
Con chó nọ có tật hay sủa dai. Một khi đã sủa ai là nó cứ lẵng nhẵng bám theo sủa mãi không thôi. Cho dù người ta có đánh đuổi hay mắng nhiếc kiểu gì cũng chẳng thể nào khiến nó im mồm cho được.
Một hôm có thầy đồ đến chơi nhà. Con chó quen thói lại chồm lên mà sủa lồng sủa lộn.
Con chó sủa dai sủa dách một hồi thì áng chừng cũng mệt, bèn tự chui vào một góc vườn nằm nghỉ.
Một người thấy thế mới nói với thầy đồ:
- Thầy tài thật đấy! Chứ tôi càng cự lại thì nó càng sủa tợn.
Thầy đồ đáp:
- Là do anh không biết đấy thôi. Đặc tính của loài chó là luôn cho rằng nó đúng. Càng cự lại thì nó càng sủa tợn. Cốt chỉ bảo vệ điều mà nó cho là đúng mà thôi. Anh im lặng, cũng như anh công nhận nó đúng. Một khi đã thắng rồi, lúc ấy tự khắc nó sẽ im lặng mà không sủa nữa!
Người kia nghe xong thì lấy làm tâm đắc lắm. Còn về phần thầy đồ thì quả không hổ danh là một bậc túc nho cao kiến vậy.
Nhận xét
Đăng nhận xét