MA SỢ TAO - TAO SỢ MA

 Người ta thường nói: im lặng là bản lĩnh, còn lớn tiếng là biểu hiện của sự sợ hãi vậy.

Anh nọ có việc gấp, phải đi bộ ngay trong đêm. Đoạn đường này vắng, phải đi qua một khu nghĩa địa, lại nổi tiếng là có nhiều ma.
Đi được một đoạn, anh ta bắt đầu tim đập chân run. Nghe tiếng bước chân vọng lại từ đằng sau, ngỡ là có ma đang theo mình, tuy đã thần hồn nát thần tính nhưng anh cũng không dám ngoái đầu nhìn lại.
Khung cảnh lặng ngắt như tờ, màn đêm thì đặc quánh như mực, chỉ có tiếng côn trùng và ếch nhái kêu vang.
Gần đến khu nghĩa địa, anh nắm chặt hai bàn tay lại cho đỡ sợ, bước từng bước dò dẫm trên mặt đường gồ ghề, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Đã mấy lần vấp phải đá, nhưng vì sợ quá mà anh quên cả đau. Anh tưởng tượng ra những bóng ma đang ngồi vắt vẻo trên cành cây và nhìn mình. Tiếng cá quẫy, tiếng ếch nhái nhảy tỏm xuống mương nước gần đó cũng khiến anh liên tưởng đến những hồn ma đang ném đá để hù dọa, trêu ngươi.
Nếu cứ tiếp tục im lặng thì sợ đến chết mất. Anh ta bèn nghĩ ra được một cách để vừa trấn an mình, vừa có thể dọa được ma.
Thế là anh lấy hết hơi hết sức, hét toáng lên:
- Ma sợ tao! Tao không đời nào sợ ma!...
Vừa khi ấy, có một bóng đen lao vút qua trước mặt anh, rồi mất hút ngay vào một lùm cây gần đó.
Hồn vía lên mây, anh ta chỉ kịp hét lên một tiếng "Tao sợ ma! Ma không đời nào sợ tao!...", rồi ngã xuống bất tỉnh.
Sáng mai người đi làm đồng phát hiện ra anh đang nằm ngủ trên đường, cạnh khu nghĩa địa. Đũng quần anh ướt sũng, lại có cả mùi thối hoắc nữa. Thì ra, tối qua vì sợ quá mà anh ta đã đại, tiểu tiện luôn cả ra quần mà không hay. Cũng nhân tiện nói thêm: Cái bóng đen lao vút qua trước mặt anh lúc tối thực ra chỉ là một con Chồn ăn đêm mà thôi. Nhưng vì sợ quá, cho nên anh ta mới thần hồn nát thần tính như thế.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TÌM NGƯỜI NGU NHẤT THẾ GIAN

CÀNG OAI - CÀNG NGU

CHỮA BỆNH NGỨA