Bài đăng

MIỄN NHIỄM VỚI BỆNH ALZHEIMER

 Thầy giáo: - Alzheimer là chứng bệnh sa sút trí tuệ. Người mắc bệnh này sẽ quên đi những gì đã xẩy ra trong quá khứ, thậm chí không còn nhớ vợ, chồng, con cái là ai. Chúng ta hãy thận trọng, vì bất cứ ai cũng có thể mắc chứng bệnh này cả. Một học sinh đứng lên, phát biểu: - Thưa thầy! Không phải là ai cũng có thể mắc bệnh  Alzheimer đâu ạ. Em biết có một loại người hoàn toàn miễn nhiễm với căn bệnh này. Thầy giáo ngạc nhiên, hỏi lại: - Theo em thì đó là loại người nào? Học sinh: - Đó là những người hay để bụng ạ! Những người này, hễ chuyện gì không vừa ý là họ ghim mãi trong lòng, ngàn năm không phai. Trí nhớ họ tốt như vậy thì làm sao mà bị bệnh Alzheime được ạ?

AI ĐẺ RA CON LA?

 Nam và Bắc rủ nhau đi chợ phiên chơi. Đến hàng gia súc thì thấy có mấy con La đang được người ta rao bán. Nam nói: - Con La này là do Ngựa đẻ ra đấy! Bắc nghe vậy thì gân cổ lên cãi: - Anh nói bậy! Ngựa đẻ ra Ngựa, chứ làm gì có chuyện Ngựa đẻ ra La bao giờ?! Nam thủng thẳng hỏi lại: - Vậy chứ theo anh thì con gì đẻ ra con La? Bắc dõng dạc, nói như đinh đóng cột: - La mẹ đẻ ra La con! Bấy giờ có rất đông người đang đứng quanh đó để xem họ cãi nhau. Người thì ủng hộ, kẻ thì phản đối. Số ủng hộ Bắc lên đến hơn một trăm người, còn số ủng hộ Nam chỉ chừng khoảng ba mươi người mà thôi. Thấy số người ủng hộ Bắc một lúc một đông, Nam bực mình quát: - Chúng mày là một lũ ngu! Bắc vênh mặt lên, đáp: - Chúng tao tuy ngu thật đấy. Nhưng mà xấu đều hơn tốt lõi nhé. Làm gì được nhau nào?! Cứ thế hai bên cãi qua cãi lại, chẳng ai chịu nhường ai, cuối cùng thì xẩy ra ẩu đả. Nhưng vì phe Nam ít người hơn, cho nên bị phe Bắc đuổi đánh phải chạy bán sống bán chết. Nếu thấy phe mình đông hơn, hãy yê...

XE ƯU TIÊN

  Ai cũng biết là xe ưu tiên đi làm nhiệm vụ thì được bật còi, còn những xe khác thì không được phép vậy. Hai bố con đang đi trên đường, đứa bé bổng nhiên hỏi: - Tại sao chiếc xe tải kia chạy đến đâu là còi kêu inh ỏi đến đó vậy bố? Ông bố tặc lưỡi: - À! Vì anh ta nghĩ mình là xe ưu tiên đang đi làm nhiệm vụ đó con!

CÓ NHÀ ĐÂU MÀ NHỚ

  Tại phòng 203, trại dưỡng lão. Trong phòng có ba cụ lần lượt  tên   là: Bắc, Trung, Nam. Cụ Bắc và cụ Trung được con cháu gửi vào đây. Còn cụ Nam thì vốn là người vô gia cư được trại đón về để chăm sóc. Vì sống xa nhà, thường ngày cụ Bắc và cụ Trung hay thẩn thờ nhớ con nhớ cháu. Những lúc như thế, hai cụ thường ngồi trò chuyện và tâm sự với nhau cho khuây khoả nổi lòng. Thấy cụ Nam suốt ngày cứ vui vẻ hát ca vô tư lự, hai cụ lấy làm ngạc nhiên lắm. Trong một lần ngồi tâm sự, cụ Bắc nói: - Tại sao cái lão Nam ấy lại vô tâm đến thế nhỉ? Chẳng thấy lão nhớ nhà bao giờ cả? Cụ Trung cũng đồng quan điểm: - Ừ nhỉ! Lão ta hát suốt ngày, cứ như là ca sĩ đang luyện giọng ấy. Thật là kỳ lạ?! Một bữa, khi không còn nén nổi tò mò nữa, hai cụ bèn hỏi cụ Nam: - Chúng tôi ai cũng nhớ nhà. Tại sao lại không thấy ông nhớ nhà bao giờ vậy? Cụ Nam nghe xong, liền cười khanh khách mà rằng: - Hai ông hỏi lạ chửa? Tôi thì làm gì có nhà để mà nhớ kia chứ.

TRẢ ĐỒNG XU CHO TAO

  Sơn và Đông vốn là đôi bạn cùng xóm. Hai đứa trẻ suốt ngày quấn quýt, chơi đùa với nhau. Đông tính tình rộng rãi, chẳng bao giờ chấp nhặt ai chuyện gì cả. Ngược lại, tính Sơn nhỏ mọn, hay để bụng. Hễ chuyện gì không vừa ý thì cậu ta cứ ghim mãi trong lòng, ngàn năm không phai. Trong một lần đùa nghịch, Đông vô tình làm rơi đồng xu của Sơn xuống ao bèo. Bị mất đồng xu, Sơn vật nài, khóc lóc mãi, Đông dỗ dành kiểu gì cũng không được. Người lớn thấy vậy thì ai cũng cười, vì cho rằng đó chỉ là những trò nghịch ngợm thường tình của con trẻ. Rồi tuổi thơ cũng qua. Đến tuổi trưởng thành, Đông lấy vợ và lập nghiệp ở nơi xa. Từ đấy hai người bạn bặt tin nhau. Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, chẳng khác nào bóng câu qua cửa sổ. Ông Đông lúc này đã ở tuổi cổ lai hy, cái tuổi gần đất xa trời. Lá rụng về cội, những tháng năm còn lại, ông quyết định chuyển về quê sinh sống để gửi nắm xương tàn. Hàng xóm, láng giềng đều đến chơi và để mừng cho ông. Trong lúc mọi người đang vui vẻ tr...

HAI BÔNG LÚA

  Mùa lúa chín, đứa bé tung tăng theo ông ra thăm đồng. Gió xuân phe phẩy, hương lúa thơm nồng ngan ngát thoảng đưa. Cả cánh đồng như một tấm thảm màu vàng trãi dài vô tận. Đứa bé thích thú chạy nhảy, vui đùa bên những bông lúa vàng tươi, mãi mê đuổi theo những con cào cào, châu chấu đang bay nhảy loạn xạ trên đồng. Chợt nó dừng lại bên một bông lúa ngẩng cao như trổ cờ, miệng ríu rít: - Ôi! Bông lúa này mới ngạo nghễ làm sao! Người ông bước đến bên cháu, giải thích: - Đó là một bông lúa lép cháu ạ! Vì nhẹ cho nên nó mới trổ cờ như vậy đấy. Rồi ông cầm một bông lúa khác lên, nói: - Cháu xem! Đây là một bông lúa chín. Vì hạt mẩy cho nên nó trĩu nặng chứ không cao vống lên như bông lúa kia. Cháu hãy nhớ là: "Hạt lép thì ngẩng lên, hạt mẩy thì cúi xuống" nhé! Đứa cháu mở to mắt thơ ngây, nghe như nuốt lấy từng lời ông và lặng im suy nghĩ. Trên đường về, người ông xoa đầu cháu và nói thêm: - Bông lúa chín cũng giống như người có kiến thức, họ cúi đầu khiêm nhườn...

BAO GIỜ CŨNG THẾ

  Chiến tranh bùng nổ. Tổ quốc lâm nguy. Đại nguyên soái bèn cùng với một sĩ quan tuỳ tùng nữa lui về miền hậu phương để tìm kiếm người tài ra cứu dân, cứu nước. Trên đường đi, họ bắt gặp mấy anh lái xe cứ bấm còi inh ỏi, nom bộ oai phong lẫm liệt lắm. Viên sĩ quan tuỳ tùng hỏi: - Những người kia hùng hùng hổ hổ như thế. Chắc là gan dạ và tài giỏi lắm. Tại sao ngài lại không chọn họ? Nguyên soái phẩy tay, đáp: - Những đứa mà còi to, hễ ra trận là bao giờ cũng bỏ chạy đầu nước đấy! Nếu anh hùng hào kiệt mà cứ kêu toáng lên đâu cũng nghe như thế, hẳn là người ta chẳng phải mất công để mà tìm kiếm làm gì cho mệt vậy.